Tháng 5 về ai chờ em ?

 


  • Chắc sẽ có một người chờ em nhỉ ?  

Yêu thương của em có lẽ không lấp đầy trái tim ai kia, nhưng cũng đủ để thêu dệt nên một sự chờ đợi dẫu mơ hồ cơ chứ, hay đó chỉ là kết quả của những suy luận hảo huyền của con nhóc hơi khùng  khi cơn mưa Sài Gòn bất chợt nhắc nhở  “nhớ bỏ áo mưa vào cốp xe kìa”!
Không ai bên cạnh thì hãy tự học cách tự lo lấy đi, không than vãn, mè nheo gì hết…vì cơn mưa vô tình lắm…hay tại em đôi lúc cũng vô tình giống mưa…?

 

  • Tai sao lại phải chờ em ?

Em nghênh ngang, chấp choáng trong khoảng trời riêng của mình, em yêu tự do nhưng vẫn mong có một người níu giữ những lúc em cần, mâu thuẫn quá đúng không anh, vì em là đứa cứng đầu với tấm lòng nhỏ nhen lắm mỗi lúc dành tình yêu của mình cho ai khác, nên em vẫn mãi là em của những ích-kỷ-mang-tên-con-gái.

Đôi lúc em tự hỏi mình rằng: liệu tình cảm ấy có đủ nồng để sưởi ấm cho cả hai ta, hay khoảng không gian thênh thang của trời và đất lại làm em thêm chơi vơi giữa cuộc sống này, giữa những mơ mộng mà em tin rằng mình xứng đáng được nhận.

  • Tháng 5 có khờ không anh?

Sao em vẫn hay ngớ ngẩn và ngốc xít thế này?…yêu biển và chờ đợi một bến bờ bất định, không có bến đỗ cho riêng mình. Đó chẳng phải là điều em vẫn luôn khao khát, nhưng thấy sao vẫn-chênh-vênh-lắm-mỗi-lúc-đêm-về! Ai mà biết được chứ, câu hỏi chính em cũng chưa tìm ra câu trả lời.
Và em hiểu rằng khoảng cách xa nhất không phải là khoảng cách về mặt địa lý hay vật chất, chỉ cần có thời gian, em tin mình sẽ đến được thôi, mà chính là khoảng cách chạm tới  trái tim một người…

  • Phụ nữ vốn là vậy hả anh?

Hôm nay có một Thầy giáo-nhân vật siêu ấn tượng nhất của em ở trường Đại Học cho đến thời điểm hiện tại, ngày đầu tiên số điểm nhận được là “-3” vậy mà lại thấy rất vui mới lạ cơ chứ; Thầy giúp em nhận ra: lòng tốt bụng và sự khờ dại nếu đặt không đúng chỗ sẽ thực sự là một yếu điểm của phụ nữ, mà em vẫn hay mắc cái yếu điểm ấy, liên tục và chắc sẽ còn nhiều nữa, nhưng em không buồn lắm đâu, nỗi buồn đến rồi nó sẽ đi, còn em thì vẫn mãi ở lại với những gì thuộc về mình.
Chắc em sẽ phải học và rèn luyện nhiều lắm ở trường đời đang chờ phía trước, tất nhiên thất vọng và nước mắt là điều không tránh khỏi,nhưng ít ra em thích cái cảm giác khi nhìn lại chính mình và mọi thứ đã làm, thấy được đoạn đường dài mình đã đi qua, dẫu chân đầy sẹo và mặt đầy mụn, nhưng nụ cười tươi của em thì vẫn vẹn nguyên ( điều này thì yên tâm và chắc chắn ) ^^


Có một cô gái tâm trạng luôn bất ổn vào tháng 5, sự cách xa không làm vơi niềm nhớ đến người mà cô yêu thương. Bởi  “Khi một người mất đi thực ra họ vẫn còn ở bên chúng ta.Cuộc chia tay thực sự chỉ diễn ra khi chúng ta không còn nhớ đến họ nữa!”, và chắc cuộc chia tay kia chỉ diễn ra lúc cô ấy không còn trên cõi đời này.

Vì em biết mình sinh ra là để yêu, nên có người sẽ chờ em ở cuối con đường anh nhỉ …có thể là anh hoặc là một ai khác yêu em nhiều hơn và em cũng vậy, nhưng chí ít ở hiện tại em vẫn vui vì người tình mà em yêu nhất-Huế luôn chờ em trở về.

Thức dậy nào, tháng 5 đến rồi đó em…!

————————————————————

” Người ta có rất nhiều nơi để đến, nhưng chỉ có một chốn để quay về”

Hẹn gặp lại Huế một ngày nắng tháng 5 không xa 🙂

 

Duyên đến ta sẽ yêu?

Hi-End, tên quán cà phê mà anh bạn quen lâu ngày hẹn gặp gợi cho tôi nhiều cảm xúc về chữ DUYÊN, ừ  có “hi” thì chắc hẳn sẽ có “end”!

Tôi cũng đã từng đọc đâu đó rằng, cuộc đời chúng ta như một chuyến tàu, có những người sẽ lên tàu, xuống tàu, có những người sẽ đi cùng ta một hành trình dài, và cũng có người chỉ lên trong chốc lát rồi lại vội vã ra đi. Việc của chúng ta là hãy cứ trân trọng tất cả những hành khách đã gặp, để khi đến được ga trung tâm, nhìn lại chặng đường dài đã đi qua thấy lòng ấm hơn bởi hành trang của ta và họ đều nặng hơn sau những lần gặp gỡ ấy.

  Duyên

 

Gặp một ai đó, làm một việc gì hẳn đã có trong nó một cái duyên. Có những người đến bên đời để lại cho ta những niềm vui, tình yêu thương và mầm hy vọng về cuộc sống, cũng có những người dù đã tạm biệt ta để khởi hành ở chuyến tàu khác nhưng những vết thương thì vẫn còn đó vẹn nguyên, chút gió lạnh đầu mùa cũng có thể làm ta thổn thức về một miền ký ức.

Phải chăng chữ duyên mang đến cuộc đời ta quá nhiều điều bất ngờ, duyên với đời đã đưa ta đến cuộc sống này, duyên gia đình để ta được sống với những người gọi nhau thân thương là ruột thịt, duyên bạn bè để thấy rằng cuộc sống còn nhiều điều thú vị lắm. Và cả những người đến bên mà đôi lúc chính ta còn không biết nên đặt tên gì cho mối quan hệ ấy? Chẳng phải là tình bạn để có thể bi bô tất cả những điều mà ta muốn nói, rong ruổi cùng nhau trên khắp nẻo đường đi, cũng chẳng phải là người yêu để ta thoải mái, tự do nắm lấy tay mỗi lúc cô đơn cần hơi ấm, dựa vào vai mỗi khi chênh vênh cần điểm tựa. Đôi lúc sự cô đơn bảo ta chẳng cần phải quá rõ ràng với những mối quan hệ ấy đâu, chỉ cần ta thấy thoải mái, thấy an nhiên với mớ cảm xúc khi ở bên người là được, đời có bao lâu mà phải ngồi đó định nghĩa rõ ràng một mối quan hệ mà đến chính ta ngẫm lui, ngẫm tới còn bó tay.

 Duyên đến rồi duyên đi

 

 Ừ thì duyên đến rồi duyên đi, chỉ còn ta ở lại. Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc kết thúc, cuộc gặp gỡ nào rồi cũng đến lúc chia tay, và kể cả những đấng sinh thành tưởng chừng sẽ mãi mãi ở bên ta thì cũng có lúc họ đột ngột bước xuống tàu chỉ còn lại là sự buồn tủi, là niềm nhớ về hơi ấm vốn đã thân quen ngày nào. Bởi đó là quy luật thì làm sao ta có thể trách người, trách đời cơ chứ? Âý vậy mà ta vẫn hay bâng quơ tự hỏi “ liệu chữ duyên có kết thúc ở khoảnh khắc khi một hành khách bước xuống tàu, khi ta chào tạm biệt, ta buông tay, ta tiễn đưa người đến một thế giới khác?”.

Hai đứa trẻ lên tám giận nhau sau khi giành giật đồ chơi, đứa thua cuộc mếu máo nói rằng “tao ứ chơi với mày nữa đâu”. Một chàng trai nói rằng “ nhỏ đó chẳng có duyên tí nào, thôi đi tán nàng khác xinh đẹp hơn”, ấy vậy mà có biết đâu 3 năm trước cũng chính người đó đã phải trồng cây si hơn 1 năm vẫn chưa được gái gật đầu làm người yêu của nàng. Người vợ đặt lên bàn tờ giấy ly hôn đã có sẵn chữ ký, “duyên tình chúng ta đã hết, hãy giải thoát cho nhau anh nhé?”, nhưng phảng phất đâu đó trên mặt bàn thủy tinh là hình ảnh hạnh phúc của một gia đình nhỏ với tiếng khóc của đứa con trai đầu lòng kháu khỉnh, kết quả tình yêu 5 năm của họ.

 Duyên đến ta sẽ yêu?

Chữ duyên mang đến sự gặp gỡ, nhưng chính chúng ta mới quyết định kết quả cuối cùng của mối quan hệ ấy, là sẽ gặp lại nhau tại ga trung tâm với nụ cười ấm áp hay phải tạm biệt giữa chừng khi yêu thương đã cạn. Chẳng có chữ duyên nào đơm hoa kết trái một mối quan hệ mà ta hờ hững quan tâm và chăm sóc, vì con người cũng như cỏ cây; luôn cần nắng yêu thương, mưa tưới mát và đôi bàn tay chở che mỗi lúc chơi vơi trước gió bão cuộc đời. Hạnh phúc lúc ấy mới bền vững, niềm vui lúc ấy mới vẹn nguyên vì đã trải qua một cuộc hành trình dài thử thách của vui, buồn, hờn, giận, yêu thương…để biết rằng ta có-thực-sự-cần-nhau?

 Tôi vẫn thường tin rằng mỗi người đều có một nửa mảnh ghép của riêng mình, như dép phải có đôi, môi phải có cặp; vậy mới trọn vẹn như quy luật của tự nhiên. Những ai duyên vẫn chưa dẫn lối đến nơi cần đến, gặp người cần gặp hãy cứ hồn nhiên với đời thế thôi, vì đơn giản, một nửa kia cũng đang trên hành trình tìm bạn, thời gian chờ đợi có khi là liều thuốc thử độ lì của gan, độ vững của lý trí và độ bền của nhịp đập con tim dẫu có nhiều lần lỗi nhịp nhưng vẫn chưa phải là đích đến mà tim bạn muốn dừng cuộc tìm kiếm đâu!

Duyên-chỉ mang những con người xa lạ đến với nhau, nhưng bao nhiêu thời gian để hai người hiểu nhau, bao nhiêu thương để hai con tim có thể hòa làm một, bao nhiêu nhớ để ta có thể gọi nó là tình yêu? Tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ là đủ khi phải ngồi đó mà tính toán, phán xét thiệt hơn.

Chỉ đơn giản khi duyên đến ta sẽ nắm; khi tình đến, ta sẽ yêu…

P/S: Sắp về nhà rồi, duyên với chả tình 🙂
Sài Gòn, 14/01/2014